Vét máng cho đứa em gái nữ sinh cute của mình

Aa. Thư bước tới, mở cửa, và Nam đứng đó, tóc bết nước, đôi mắt sắc lóe lên ý đồ, dưới nụ cười trầm ấm. Nam luồn tay vào quần lửng, ngón tay mạnh dạng chạm vào khe và mép lồn, hắn đã quá quen thuộc với nó, nhanh chóng đút 2 ngón tay vào móc lồn, “Ướt hết rồi, em thèm anh mà, đừng giả vờ nữa,” anh ta cúi xuống, kéo quần cô xuống, bú lồn, “Chụt chụt,” lưỡi liếm quanh mép, nước lồn chảy ra đùi. Bé Ngọc, cô con gái 2 tháng tuổi của Thư và Hoàng, nằm ngủ yên trong nôi gỗ kê sát tường, đôi tay bé xíu nắm chặt mép chăn, hơi thở đều đều vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Rèm cửa sổ đóng kín, che đi khung cảnh mưa bụi bên ngoài, nhưng tiếng mưa vẫn len lỏi qua khe cửa, như nhắc Thư về dòng tin nhắn của Nam hai ngày trước – thứ đã gieo vào lòng cô một mầm mống bất an không thể dứt bỏ.
Thư đứng giữa phòng khách, tay cầm khăn lau nhà, đôi mắt mệt mỏi nhưng cơ thể vẫn gợi cảm theo cách đặc trưng của người phụ nữ sau sinh. Bên trong căn nhà, ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn bàn tỏa ra, hắt lên tường một thứ ánh sáng ấm áp nhưng không xua tan được cảm giác ngột ngạt đang bao trùm lấy Thư. Thư quay vào bếp, rót một cốc nước lọc từ bình nhựa trên bàn, tay hơi run làm nước sóng sánh ra ngoài, “Anh uống nước đi, em lau nhà tiếp đây,” cô đặt cốc trước mặt Nam, cố giữ khoảng cách, rồi tiếp tục lau nhà.